Trẻ em [1] luôn là một trong những đối tượng hàng đầu cần được chăm sóc, hỗ trợ, bảo vệ từ gia đình, cộng đồng và xã hội. Riêng trẻ khuyết tật được xếp vào nhóm có hoàn cảnh đặc biệt cần có những giải pháp chăm sóc, hỗ trợ đặc thù theo chính sách của pháp luật Việt Nam.[2] Theo báo cáo của UNICEF (2016 và 2017): Việt Nam có khoảng 1,1 trẻ em khuyết tật độ tuổi dưới 16 tuổi. Số liệu thống kê của Bộ Lao động Thương binh và Xã hội (LĐTB&XH) cũng cho thấy số trẻ khuyết tật là 1.3 triệu trẻ.[3] Tính theo tỷ lệ thì tỷ lệ người khuyết tật nói chung ở nước ta chiếm 7,06% dân số, trong đó tỷ lệ khuyết tật của trẻ em từ 02 đến 17 tuổi là 2,83% (trẻ em 02-15 tuổi là 3,02%).[4] Có thể thấy, số lượng trẻ em khuyết tật là không nhỏ ở Việt Nam hiện nay. Chính sách hỗ trợ, bảo vệ và chăm sóc trẻ em khuyết tật được thể hiện trong Luật Người khuyết tật 2010, Luật Trẻ em 2016 và được lồng ghép trong nhiều đạo luật khác nhau trên các lĩnh vực như bảo trợ xã hội, y tế, giáo dục- học nghề, lao động.... Bài viết này tập trung đề cập đến một số vấn đề thuộc mảng chính sách xác định mức độ khuyết tật liên quan đến trẻ em khuyết tật ở Việt Nam hiện nay và những kiến nghị hoàn thiện mảng chính sách này nhằm tăng cường cơ sở pháp lý đảm bảo quyền và lợi ích của trẻ em khuyết tật ở nước ta.
Xem thêm