Cho ngày mai tươi sáng

996 Lượt xem
26/04/2024
Lê Thị Hoài Nhớ
0
Audio

“Trước đây, cháu di chuyển chủ yếu bằng cái ghế nhựa và chỉ quanh quẩn ở nhà và thỉnh thoảng sang nhà ông bà nội ở gần, sống tự ti mặc cảm không giao lưu kết bạn với bất kỳ ai. Giờ cháu đã có thể tự di chuyển bằng nạng, có nghề đan móc len tạo thêm thu nhập, thêm bạn bè. Trong thời gian rảnh, cháu đã biết phụ giúp mẹ những công việc nhà. Cháu thấy bản thân mình sống có ý nghĩa hơn, vui vẻ, lạc quan yêu đời hơn”.

Em Hoài Nhớ quyết định lựa chọn nghề đan móc len phù hợp với điều kiện sức khỏe của bản thân

Em Lê Thị Hoài Nhớ, 20 tuổi, hiện đang sống tại xã Cam Nghĩa, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Em sinh ra đã mắc căn bệnh xương thủy tinh. Bố em là người điếc, hoàn cảnh gia đình thuộc hộ nghèo. Sinh ra và lớn lên với căn bệnh hiếm gặp trong người, sức khỏe yếu nên em chỉ học đến lớp 5.

Tham gia tập huấn trong dự án “Sống độc lập cho người khuyết tật”, em Nhớ được các cán bộ tư vấn là người khuyết tật và cán bộ bệnh viện YHCT-PHCN tỉnh Quảng Trị ghé thăm, hướng dẫn và tập cho em đi bằng nạng thay bằng đi ghế, hướng dẫn các bài tập phù hợp với sức khỏe. Cũng nhờ biết được nhiều người, em Nhớ có thêm nhiều cơ hội hơn.

Em Hoài Nhớ tham gia hoạt động sôi nổi trong một khóa tập huấn về Sống độc lập cho người khuyết tật

Được các anh chị khuyết tật chia sẻ, động viên, cháu hiểu hơn về sống độc lập và định hướng nghề nghiệp trong tương lai. Chị Kiều (chị Lê Thị Thuý Kiều, thành viên nhóm ToT) đã chia sẻ và kết nối cháu tới nhóm bạn khuyết tật khác. Cháu đã được nhận len miễn phí. Từ đó, cháu tự tìm tòi để học đan móc len. Cháu thấy công việc này phù hợp với sức khỏe của bản thân lại có thêm thu nhập nên đã học thêm nhiều kiểu dáng khác nhau. Thật may mắn những sản phẩm của cháu được mọi người yêu thích và ủng hộ. Dần dần cháu được nhiều người biết đến và có nhiều đơn đặt hàng từ mọi miền chứ không riêng gì Quảng Trị. Việc bán các sản phẩm do cháu làm ra không chỉ giúp cháu có thu nhập mà còn tạo ra sự giao lưu, kết nối với nhiều người. Điều đó giúp cháu có thêm động lực để cố gắng phấn đấu nỗ lực hơn nữa.”

Trong ánh mắt và nụ cười rạng rỡ, em rất vui khi đã hoàn thành các sản phẩm sáng tạo của mình

Giờ đây, em Nhớ đã có thêm một nghề phù hợp và có thể tự tạo thu nhập cho mình. “Cảm ơn dự án đã hỗ trợ, giúp đỡ và tạo điều kiện cho cháu thay đổi bản thân để có được như ngày hôm nay. Cháu thấy bản thân mình sống có ý nghĩa hơn, vui vẻ, lạc quan yêu đời hơn. Cháu rất mong sẽ có nhiều dự án như thế này hơn nữa để giúp đỡ, hỗ trợ những người khuyết tật khác sống độc lập và hòa nhập với xã hội.”

Dự án “Sống độc lập cho người khuyết tật” được ACDC triển khai từ tháng 3 năm 2020 đến tháng 12 năm 2022 tại 05 huyện/ thành phố: Vĩnh Linh, Cam Lộ, Triệu Phong, Hải Lăng và Đông Hà, tỉnh Quảng Trị.

0/5
(0 nhận xét)
5
0%
4
0%
3
0%
2
0%
1
0%

Đánh giá cả bạn về Cho ngày mai tươi sáng

Tin liên quan

Bước chân của em - Nụ cười của mẹ

Bước chân của em - Nụ cười của mẹ

Nằm ở phía Tây Nam của tỉnh Kon Tum, cách trung tâm thành phố Kon Tum khoảng 40 km là địa phận của huyện Sa Thầy- nơi sinh sống của nhiều đồng bào dân tộc thiếu số như Gia Rai, Xê Đăng (nhóm Hà Lăng) và dân tộc kinh di dân vào làm kinh tế mới. Chính sự đa dạng văn hóa, dân tộc này cùng với địa bàn rộng lớn…đã ảnh hưởng nhiều đến điều kiện sống, rào cản ngôn ngữ và sự hòa nhập cộng đồng của người khuyết tật.
Bước chân mới ở tuổi 60: Hành trình tìm lại sự tự tin của người phụ nữ nạn nhân bom mìn

Bước chân mới ở tuổi 60: Hành trình tìm lại sự tự tin của người phụ nữ nạn nhân bom mìn

Sau hơn bốn thập kỷ sống chung với hậu quả của tai nạn bom mìn, cô Đông mới cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong từng bước chân của mình. Những bước chân hôm nay không chỉ giúp cô di chuyển dễ dàng hơn, mà còn mang lại sự tự tin và cảm giác được tiếp sức sau nhiều năm sống trong âm thầm và chịu đựng.
Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu

Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu

“Trước đây cháu hay bị ngã vì phải xách nước từ bể nước ngoài trời vào nhà tắm. Nhưng từ khi dự án hỗ trợ gia đình lắp đặt bồn nước trên cao và vòi tắm, cháu có thể sinh hoạt thuận tiện hơn và không bị ngã nữa. Cháu còn chăm nấu ăn cho bố mẹ hơn trước đây nữa, vì bệ bếp đã được hạ thấp ngang tầm với cháu, nên cháu không cần phải đứng lên ghế để nấu.”